9 NĂM ĐAM MÊ TRÊN CÁC CUNG ĐƯỜNG

14:41 09/08/2017

Đã lâu rồi tới giờ mới ngồi lại để cảm nhận, các chuyến đi để rồi bao cảm nhận. Bao nhiêu khát vọng đam mê máu và nước mắt. Có ai biết cuộc đời sau 9 năm đam mê các cung đường giờ cho tôi bao kinh nghiệm để rồi nó đã không ít lần cứu tấm thân mềm mỏng này.

 

Ngồi nhìn lại thì thấy mình có quá may mắn khi trong 9 năm qua mình đã gục đầu chào bao con người ra đi trên những chiếc xe đầy tốc độ. Lúc lên xe lao đi vun vút và ẩn mình vào không khí để trở thành những con thiêu thân với đam mê khám phá. Lúc năm đầu được cho theo 1 đoàn CD 125 khám phá Cố Đô Huế, mình lạ lẫm khi được đề cử cho đi học khóa đầu tiên của hành trình Khám Phá(Phượt). Bài học đầu tiên mà mình tưởng là ngồi lên xe và chạy thôi nhưng bài học đó làm mình nhớ mãi. Bài học dạy khả năng giữ mình bình an khi ngồi sau tay lái. Sau buổi học mình ngồi lên chiếc Sirius và chạy về với sự tự tin trong tâm trí. Ngày thứ 2 đi học mình đã được học khả năng phán đoán - phán đoán khả năng của mình và của xe. Ví dụ:
- Xe mạnh hay không tăng tốc ở số nào làm mạnh nhất, muốn tăng tốc hay vượt thì phải có tầm nhìn ở đâu...
Ngày thứ 3 học 1 bài học mà mình không nghĩ tới khả năng khiêm nhường. Nó bao gồm giữ khoản cách trong hành trình và trong ứng xử, chấp hành kỉ luật hành trình. Và tới ngày thứ 7 mình đã có được một ít kinh nghiệm đi Phượt. Sau hành trình Huế học hỏi và khám phá về, mình quyết định đi Khám Phá 1 mình và nơi đầu tiên mình đến là Vũng Tàu. Một hành trình ngắn chừng 100 km nhưng mình phải căng mắt ra và chạy vì quá nhiều ngã 4 và quá nhiều xe. Tổng thời gian và vận tốc gần ổn 60 - 70km/h đã đến Vũng Tàu trong 1h45`. Đã hiểu độ khó của thời gian đi và những nguy cơ phải gặp. Và cứ như thế tôi đi khắp miền tổ quốc trên những cung đường đẹp và xấu đến mức tôi òa vỡ. Trang bị những năm đầu chỉ vỏn vẹn 1 bếp cồn mini, 1 chảo, 1 dao găm, đèn pin, võng Thái và 1 bộ áo mưa, và thi thoảng có thuê bộ đàm nếu có đồng hương đi cùng, tiện liên lạc với nhau. Sau đó cứ vào cuối tháng mình lại đi tới giờ đã khám phá hết Miền Tây, Tây Nguyên và Miền Trung nơi cuối mà mình đến có chăng là Thanh Hóa. Và hành trình đó cũng là hánh trình mà mình phải sống lại gần 1 tháng để bán bánh mì nướng để kiếm tiền vào lại Sài Gòn.
Các đây mấy ngày mình có đi 1 đám tang của một em nhỏ mà chúng ta hay gọi là Phượt Thủ nhưng kinh nghiệm và tuổi đời em còn rất trẻ. Em ở cùng quê với tôi và tôi có biết em qua khá nhiều diễn đàn Phượt trong tỉnh Bình Thuận. Mình chào em nơi bia mộ lạnh tanh và đó là nơi ghi dấu sự ra đi lạnh lùng của em. Mình hồi tưởng về 9 năm đã qua, lúc còn trong Team 20 kẻ bụi đời, gần 50 hành trình lớn nhỏ nhưng chưa rớt 1 ai! Chưa 1 lần rơi máu và nước mắt, nhưng tôi lại phải cúi chào những con người khác những con người còn quá trẻ trên con đường khám phá. Năm 2012 chào 2 anh em trong nhóm Tia Lửa, một cung đèo và họ không trở lại - đèo Bảo Lộc. Chỉ 1 phút lấn Lem và họ đã va vào vách núi, họ đã đi lúc trời chiều màu đỏ - máu đã đổ. Năm 2014 cung Quảng Ngải - Sài Gón, mình ôm người bạn thân nhất trên tay với những giọt máu tuôn không dứt bạn đã mất trong lúc tâm tư bất ổn. Và năm 2015, mình cúi đầu chào 1 người con gái mà mình gọi là em trên cung đèo Hải Vân - chạy quá tốc độ và em đã va vào dãy phân cách - em mất khi mới 21 tuổi.

Sau các mất mác tôi mới thấy khóa học Khám Phá 1 tuần thật là ý nghĩa, nó đã cho tôi bao kinh nghiệm để tôi truyền lại cho các bạn trẻ đi sau. Để lúc nhiệt huyết khám phá, tìm hiểu và chinh phục nhưng các bạn cần có thật nhiều kĩ năng và kinh nghiệm. Tôi cầu mong trên các cung đường không còn màu sơn trắng ghi tên những con người với đam mê khám phá. Hãy vững tay lái và lí trí để đi đến bình an..................

AD - Rio